THƠ TÌNH SINH HỌC

Anh nhớ em như quang hợp cần ánh sáng
Như Calvin cần năng lượng ATP
Nhưng nếu lỡ không còn ATP nữa
Calvin đành lặng lẽ đứng chờ trông

Dẫu vẫn biết giữa ta là khoảng cách
Em C.A.M còn anh C4 xa xôi
Không dung hòa trong một cá thể đâu em
Nhưng tình yêu sẽ mãi xanh màu lục lạp
Bởi sắc tố của thần chlorophin a

Anh mãi nhớ Stroma nơi ta hò hen
Buổi ban đầu e thẹn khó nên câu
Chính nơi ấy lời hẹn ước Rubisco làm chứng
Nguyện yêu em cho đến hết chu trình

Anh yêu em như quang hợp yêu ánh nắng
Như tự sao chép cần ADN- polymerase
Anh yêu em mà em chẳng dám exon
Em thường hay intron làm lòng anh bối rối

Anh chỉ là axit amin tự do
Em giàu sang mang họ protein bậc 4
Hai cấu trúc chẳng thể cùng một chốn
Dẫu chúng ta cùng chung một tế bào

Anh thí nghiệm tách chiết loại enzim
Sẽ giúp anh trong quá trình dịch mã
Tổng hợp anh thành một protein trang nhã
Sánh bước cung em trên những riboxom

Trái tim em đã khóa bằng mã Code
Anh phải làm gì để có được anti-codon
Anh yêu em mà em chẳng hề thấy
Bởi tình em yếm khí lạnh ngắt quanh năm

Em quyền quý với chu trình CAM
Biết lựa chọn ai giữa C3 và C4
Anh chỉ là chàng sinh viên C3 thiếu thốn
Làm sao sánh được với C4 giàu sang
Một chiều dạo mát bằng xe t-ARN
Anh vô tình tìm ra bộ ba mã hóa
Em mỉm cười giữa muôn ngàn mã khóa
AUG đây rồi, anh sẽ gắn vào ngay

Tình chúng mình, em sẽ mãi khắc ghi
Như hai mảnh ADN anh nhé
Em không ham giàu sang phú quí
Bỏ tình anh lạc lõng ngoài màng nhân

Cuộc đời anh như đổi sắc sang xuân
Sống hiếu khí với tình yêu thuần chủng
Hạnh phúc chúng mình trọn đời bền vững
Chẳng khi nào thấy mã UAA

Anh với em như hai mạch ADN,
Dù phân hay giảm chẳng rời nhau ra.
Em ơi giữa tình đôi ta!
A – T,G – X mãi là hai ba.
Dù ngược chiều luôn không thôi,
Thuyền và bến mãi cùng trôi một dòng.

——-